Thuế quan Mỹ định hình lại chuỗi cung ứng dệt may Châu Á: Cơ hội và thử thách cho Bangladesh
Các điều chỉnh thuế quan theo Mục 301 mới của Mỹ đang tạo ra sự phân hóa lớn giữa các quốc gia xuất khẩu may mặc Châu Á. Sự chuyển dịch từ sợi tổng hợp sang hàng bông (cotton) cùng lợi thế thuế quan tạm thời mở ra cơ hội lớn cho Bangladesh, nhưng cũng đặt ra yêu cầu cấp thiết về việc nâng cao năng lực sản xuất sợi nhân tạo (MMF)
1. Bức tranh chung về thị trường nhập khẩu may mặc Mỹ nửa đầu năm 2026
Theo số liệu từ Văn phòng Dệt may và May mặc Mỹ (OTEXA), trong 6 tháng đầu năm 2026, kim ngạch nhập khẩu may mặc của Mỹ đạt khoảng 35,09 tỷ USD, giảm 8,04% về giá trị và 8,5% về sản lượng so với cùng kỳ năm 2025. Điều này cho thấy các nhà bán lẻ Mỹ đang cẩn trọng hơn trong việc đặt hàng.
Đáng chú ý, hàng dệt may từ sợi bông (cotton) đang dần chiếm ưu thế:
-
Tỷ trọng hàng cotton trong tổng lượng nhập khẩu của Mỹ tăng từ 37,8% (2023) lên 38,5% (2024) và đạt 39,9% (2025).
-
Ngược lại, hàng dệt từ sợi nhân tạo (MMF) giảm từ 59% (2023) xuống còn 56,6% (2025).
2. Tác động của chính sách thuế quan Mục 301 tới các quốc gia Châu Á
Khung thuế quan mới tạo ra sự khác biệt rõ rệt về chi phí hạ cánh (landed cost) của hàng hóa:
-
Trung Quốc: Chịu ảnh hưởng nặng nề nhất, sản lượng xuất khẩu sang Mỹ giảm hơn 37% trong H1/2026 dù đã giảm giá bán trung bình 15,4%.
-
Việt Nam: Giữ vững phong độ nhờ chuỗi cung ứng sợi MMF và đồ thể thao phát triển mạnh, giá trị xuất khẩu tăng nhẹ 1,08%.
-
Campuchia & Indonesia: Ghi nhận mức tăng trưởng sản lượng tốt (Campuchia tăng 14,59%) nhờ mức thuế bổ sung thấp hơn (10%).
-
Bangladesh: Dù tổng H1/2026 giảm nhẹ 5,75% về giá trị, xuất khẩu trong tháng 6 đã có dấu hiệu phục hồi ấn tượng (+5,74% so với cùng kỳ).
3. Chiến lược kép cho Bangladesh (và bài học cho các nước dệt may)
Bangladesh hiện đứng trước cơ hội lớn nhờ quy mô sản xuất hàng cotton đồ sộ và mức thuế bổ sung 10% (so với 12,5% của Trung Quốc hay Việt Nam). Tuy nhiên, để duy trì vị thế cạnh tranh lâu dài, bài viết nhấn mạnh chiến lược 2 trụ cột:
-
Cơ hội ngắn hạn: Khai thác tối đa năng lực sản xuất hàng cotton sẵn có và tận dụng chênh lệch thuế quan.
-
Yêu cầu dài hạn: Thu hẹp khoảng cách về sản xuất sợi MMF (sợi nhân tạo). Do sợi nhân tạo vẫn chiếm hơn 50% nhu cầu nhập khẩu của Mỹ, Bangladesh cần đầu tư mạnh vào kéo sợi, dệt, nhuộm và hạ tầng năng lượng để không bị tụt hậu so với các đối thủ như Việt Nam.
Ngoài ra, cơ chế Hạn ngạch Thuế quan (TRQ) gắn liền với nguyên liệu bông/sợi xuất xứ từ Mỹ cũng đòi hỏi các doanh nghiệp nâng cao khả năng truy xuất nguồn gốc kỹ thuật số.
Nguồn: Textile Today